Tôi ngồi bên Lan trên chiếc ghế sofa quen thuộc trong căn phòng khách ấm cúng, ánh đèn vàng dịu nhẹ lan tỏa khắp không gian. Mùi cà phê còn vương vấn từ tách uống dở trên bàn, hòa quyện với hương nước hoa thoang thoảng từ cơ thể cô ấy. Lan tựa đầu vào vai tôi, mái tóc dài mượt mà cọ nhẹ vào má, mang theo hơi ấm da thịt khiến tim tôi đập nhanh hơn. Chúng tôi đã yêu nhau hơn một năm, nhưng gần đây, căn bệnh tiểu đường type 2 của tôi như một bóng đen lảng vảng, khiến tôi e ngại trong những khoảnh khắc thân mật.
“Anh yêu, em đọc được câu hỏi hay ho lắm,”Lan thì thầm, ngẩng đầu lên nhìn tôi với đôi mắt long lanh.”Bệnh tiểu đường có lây nhiễm qua tình dục không? Anh đang lo chuyện đó hả?”
Lời cô ấy khiến tôi giật mình. Đúng vậy, tôi đã âm thầm tra cứu trên mạng, nỗi sợ vô hình ấy khiến tôi kìm nén ham muốn. Da tôi nóng bừng, mùi mồ hôi nhẹ thoảng ra từ cổ áo sơ mi. Tôi nắm tay cô ấy, cảm nhận những ngón tay mềm mại đan xen, mạch đập đều đặn truyền qua da thịt.
Tại sao mình lại ngốc thế? Lan xinh đẹp, yêu thương mình đến vậy, mà mình cứ tự tạo rào cản.
“Ừ, anh sợ… sợ lây cho em,”tôi thì nhận, giọng khàn khàn. Lan cười khúc khích, tiếng cười như chuông bạc vang vọng, rồi cô ấy kéo tôi sát hơn, môi chạm nhẹ vào tai tôi, hơi thở nóng hổi phả vào da thịt khiến lông tơ dựng đứng.
“Ngốc ạ, bệnh tiểu đường có lây nhiễm qua tình dục không đâu. Nó không phải bệnh truyền nhiễm, chỉ là rối loạn chuyển hóa thôi. Em đã kiểm tra rồi, bác sĩ cũng bảo vậy. Giờ thì đừng lo nữa, để em chứng minh nhé?”
Act đầu tiên khép lại trong nụ hôn đầu tiên của đêm ấy. Môi Lan mềm mại, ngọt ngào như mật ong, vị lưỡi cô ấy quấn quýt lấy lưỡi tôi, khám phá từng ngóc ngách. Tay tôi vuốt ve lưng cô ấy qua lớp áo mỏng, cảm nhận đường cong hoàn hảo, da thịt ấm áp run rẩy dưới đầu ngón tay. Chúng tôi đứng dậy, tay trong tay bước vào phòng ngủ, tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ loa vang lên, hòa quyện với nhịp thở dồn dập.
Phòng ngủ ngập tràn mùi oải hương từ nến thơm Lan thắp sẵn. Cô ấy đẩy tôi nằm xuống giường, đôi mắt ánh lên dục vọng. Lan cởi nút áo sơ mi của tôi chậm rãi, từng nút một, để lộ lồng ngực rám nắng. Ngón tay cô ấy lướt qua vết sẹo nhỏ từ lần kiểm tra sức khỏe, rồi xuống bụng, nơi tôi luôn tự ti vì lớp mỡ nhẹ. Nhưng Lan không ngần ngại, cô ấy cúi xuống hôn lên đó, lưỡi liếm nhẹ khiến tôi rùng mình, dòng điện chạy dọc sống lưng.
“Anh đẹp lắm, anh yêu. Em muốn anh, toàn bộ con người anh,”cô ấy thì thầm, giọng khàn đục đầy khao khát. Tôi kéo cô ấy lên, lật người đè nhẹ, môi ngấu nghiến cổ cô ấy. Mùi da thịt Lan quyến rũ, pha lẫn chút mặn mòi của mồ hôi, khiến tôi say đắm. Tay tôi luồn vào áo cô ấy, chạm đến bầu ngực căng tròn, núm vú cứng lại dưới lòng bàn tay. Cô ấy rên rỉ, tiếng rên nhỏ ngọt ngào như mật, thúc đẩy ham muốn trong tôi bùng nổ.
Mình không còn lo lắng nữa. Bệnh tiểu đường có lây nhiễm qua tình dục không ư? Đó chỉ là nỗi sợ vô căn cứ. Giờ chỉ còn Lan và mình, hòa quyện trong khoái lạc.
Chúng tôi cởi bỏ hết quần áo, da thịt trần trụi chạm nhau lần đầu tiên không e ngại. Tôi ngắm nhìn cơ thể Lan dưới ánh nến lập lòe: đường cong hông rộng, vùng kín ẩm ướt lấp lánh, mùi hương phụ nữ nồng nàn lan tỏa khiến dương vật tôi cương cứng đau nhức. Lan quỳ xuống, đôi môi đỏ mọng bao lấy đầu khấc, lưỡi xoáy quanh khiến tôi thở hổn hển. Vị mặn của chính mình hòa quyện với nước bọt cô ấy, tay cô ấy vuốt ve đùi tôi, móng tay cào nhẹ tạo cảm giác tê dại thú vị.
Tôi kéo Lan lên, hôn sâu, tay khám phá vùng kín cô ấy. Ngón tay tôi lướt qua muồng mềm mại, chạm vào hột le sưng mọng, rồi luồn vào lối vào ẩm ướt. Lan cong người, rên rỉ lớn hơn,”Anh… sâu hơn… em ướt hết rồi…”Âm thanh nhóp nhép từ ngón tay tôi ra vào vang lên dâm đãng, mùi tanh nồng của chất nhờn kích thích khứu giác tôi. Tim tôi đập thình thịch, mồ hôi nhỏ giọt xuống ngực cô ấy, lấp lánh dưới ánh sáng.
Act giữa căng thẳng dần lên cao trào. Lan đẩy tôi nằm ngửa, ngồi lên đùi tôi, cầm lấy dương vật dẫn vào cửa mình. Cảm giác nóng bỏng, chặt khít bao lấy tôi khiến tôi gầm gừ khoái lạc. Cô ấy bắt đầu nhấp nhô chậm rãi, bầu ngực nảy nở theo nhịp, tôi với tay bóp nhẹ, núm vú cương cứng trong miệng tôi, vị ngọt mặn lan tỏa. Tiếng da thịt va chạmphạch phạchhòa cùng tiếng rên rỉ của cả hai, không khí phòng ngột ngạt mùi tình dục nồng nàn.
“Nhanh hơn anh… em sắp… aaaa!”Lan hét lên, cơ thể run rẩy, lối vào co thắt mạnh mẽ siết chặt tôi. Tôi lật người, thúc mạnh mẽ hơn, mỗi cú nhấp như sóng dữ dội, mông cô ấy vỗ vào bụng tôi tạo tiếng động dồn dập. Mồ hôi chúng tôi hòa quyện, trơn tru da thịt, mùi mặn chát kích thích thêm. Nội tâm tôi cuồn cuộn:Đây là tình yêu đích thực, không bệnh tật nào cản nổi.
Cô ấy là của mình, mình là của cô ấy. Không còn nghi ngờ, chỉ còn khoái cảm thuần túy.
Tôi tăng tốc, cảm giác xuất tinh dâng trào từ sâu thẳm. Lan quấn chặt chân quanh hông tôi, móng tay cào lưng tạo vết xước nhẹ đau đớn thú vị.”Ra đi anh… cùng em…”Lời cô ấy như lệnh, tôi bùng nổ, dòng tinh nóng hổi phun trào vào sâu trong cô ấy, cơ thể co giật trong khoái lạc đỉnh điểm. Lan cũng đạt cực khoái lần nữa, tiếng hét vang vọng, lối vào siết chặt vắt kiệt tôi.
Chúng tôi nằm đó, thở hổn hển, da thịt dính sát nhau, mồ hôi nguội dần. Lan vuốt ve ngực tôi, hôn nhẹ lên môi.”Thấy chưa, không sao hết. Bệnh tiểu đường có lây nhiễm qua tình dục không đâu anh. Từ nay, mình yêu nhau thoải mái nhé?”
Tôi mỉm cười, ôm chặt cô ấy, cảm nhận nhịp tim dần bình ổn. Mùi tình dục vẫn vương vấn, nhưng giờ là mùi của sự gắn kết. Đêm ấy, chúng tôi ngủ thiếp đi trong vòng tay nhau, nỗi lo tan biến, chỉ còn tình yêu nồng cháy và lời hứa về những đêm đam mê tiếp theo. Sáng hôm sau, ánh nắng len qua rèm chiếu lên cơ thể trần truồng, tôi tỉnh giấc với nụ hôn của Lan, biết rằng hành trình của chúng tôi chỉ mới bắt đầu.