Ánh sáng màn hình laptop hắt lên khuôn mặt Lan, đôi mắt cô chăm chú vào thanh tìm kiếm. Tay run run gõbệnh tình dục tiếng anh, rồi hàng loạt từ ngữ lạ lẫm hiện ra: STD, HIV, syphilis, gonorrhea. Tim Lan đập thình thịch. Cô mới 25 tuổi, đang yêu Minh được ba tháng, và lần đầu tiên họ sắp thân mật hơn. Sợ hãi len lỏi, mùi cà phê nguội tanh trong căn phòng trọ nhỏ bé ở Sài Gòn. Lan tự hỏi, liệu mình có đang lao vào một mối nguy hiểm không tên?
Minh gõ cửa, giọng ấm áp vang lên ngoài hành lang ẩm mốc.”Anh vào nhé em?”Lan vội tắt laptop, mở cửa. Anh cao lớn, mùi nước hoa nam tính thoang thoảng quyện với hương mưa đêm. Họ ôm nhau, môi chạm nhẹ, nhưng Lan khựng lại.Cô cần nói ra.
“Anh vào nhé em?”
Họ ngồi trên giường, tấm ga cotton mềm mại ôm lấy mông Lan. Cô kể về những gì đọc được, giọng run run.”Em sợ lắm anh, bệnh tình dục tiếng anh… STD ấy, nghe kinh khủng quá. Em không muốn cả hai bị gì.”Minh nắm tay cô, ngón tay anh ấm áp, xoa dịu làn da nổi gai ốc.Anh cười nhẹ, mắt ánh lên sự chân thành.”Anh cũng sợ chứ em. Nhưng mình yêu nhau, phải thẳng thắn. Ngày mai mình đi khám cùng nhé? Test HIV, test hết. An toàn là trên hết.”
“Em sợ lắm anh, bệnh tình dục tiếng anh… STD ấy, nghe kinh khủng quá. Em không muốn cả hai bị gì.”
Sáng hôm sau, phòng khám tư nhân sạch sẽ, mùi thuốc khử trùng nồng nặc. Họ cầm phiếu kết quả âm tính, tay trong tay bước ra đường phố nhộn nhịp. Niềm vui dâng trào, như gánh nặng được trút bỏ. Minh kéo Lan vào quán cà phê quen, hôn nhẹ lên má cô.”Giờ thì em yên tâm chưa?”Lan gật đầu, má ửng hồng, cảm giác tự do lan tỏa trong lồng ngực.
“Giờ thì em yên tâm chưa?”
Chiều muộn, họ về phòng trọ. Mưa rơi lộp độp trên mái tôn, không khí ẩm ướt mang theo mùi đất trời Sài Gòn. Minh khóa cửa, quay lại ôm Lan từ phía sau. Lưng cô áp sát ngực anh, nhịp tim anh đập mạnh qua lớp áo mỏng.Mùi mồ hôi nhẹ nhàng từ anh khiến cô rạo rực.Tay anh vuốt ve eo cô, chậm rãi kéo áo lên, để lộ làn da trắng mịn. Lan quay lại, môi tìm môi anh, nụ hôn đầu tiên sâu hơn bao giờ hết.
Họ ngã xuống giường, tiếng mưa át đi tiếng thở dốc. Minh hôn cổ Lan, lưỡi anh lướt nhẹ, vị mặn của da thịt khiến anh say mê. Lan rên khẽ, tay luồn vào tóc anh, kéo sát hơn.”Anh ơi, em muốn anh lắm.”Quần áo rơi dần, tiếng vải sột soạt hòa quyện với hơi thở nặng nhọc. Làn da trần trụi chạm nhau, nóng bỏng như lửa. Tay Minh khám phá ngực cô, núm vú cứng lại dưới đầu ngón tay anh, cảm giác tê dại lan tỏa khắp cơ thể Lan.
“Anh ơi, em muốn anh lắm.”
Cô đẩy anh nằm ngửa, leo lên trên, kiểm soát nhịp độ. Mùi hương cơ thể anh quyện với mùi ẩm mốc của phòng, tạo nên thứ kích thích lạ lùng. Lan hôn ngực anh, lưỡi vòng quanh núm vú, nghe anh rên rỉthấp thoáng. Tay cô vuốt ve bụng dưới anh, cảm nhận độ cứng dần dần thức tỉnh.Minh nắm hông cô, mắt nhìn sâu vào mắt cô, đầy khao khát.
“Em đẹp quá Lan ơi. Anh yêu em.”
Giọng anh khàn đục, khiến âm đạo cô co thắt vì mong chờ. Lan trượt xuống, môi chạm vào dương vật anh. Vị mặn nhẹ của da anh lan trên đầu lưỡi, cô mút nhẹ, nghe tiếng anh thở hổn hển. Tay anh vuốt tóc cô, không ép buộc, chỉ khích lệ. Cô ngẩng lên, cười e thẹn, rồi họ lại hôn nhau cuồng nhiệt.
Minh lật cô nằm dưới, chân anh tách chân cô ra. Ngón tay anh vuốt ve âm hộ, ướt át và nóng hổi.Lan cong người, tiếng rên thoát ra không kìm nén.”Anh… vào đi anh.” Anh chậm rãi đẩy vào, cảm giác đầy đặn khiến cả hai cùng thở dài khoái lạc. Nhịp điệu bắt đầu chậm, da thịt va chạm nhóp nhép, tiếng mưa ngoài cửa sổ như bản giao hưởng nền.
Họ tăng tốc, mồ hôi lấm tấm trên da, mùi dục vọng nồng nàn lan tỏa. Tay Lan cào nhẹ lưng anh, để lại dấu đỏ mờ. Minh hôn tai cô, thì thầm”Em chặt quá, anh sắp không chịu nổi.”Lan siết chặt chân quanh hông anh, đẩy hông lên đón nhận từng cú thúc sâu. Cực khoái dâng trào, cơ thể cô run rẩy, âm đạo co bóp mạnh mẽ quanh anh. Minh gầm nhẹ, xuất tinh bên trong, hơi ấm lan tỏa khiến cô thỏa mãn tột độ.
“Em chặt quá, anh sắp không chịu nổi.”
Họ nằm ôm nhau, hơi thở dần đều lại. Mưa ngớt, chỉ còn tiếng tí tách. Lan vuốt ve ngực anh, cảm nhận nhịp tim chậm rãi.Bệnh tình dục tiếng anh giờ chỉ còn là ký ức xa xôi, thay vào đó là sự gắn kết sâu sắc.Minh hôn trán cô.”Mình sẽ luôn cẩn thận, nhưng đừng để sợ hãi cản trở tình yêu nhé em.”
“Mình sẽ luôn cẩn thận, nhưng đừng để sợ hãi cản trở tình yêu nhé em.”
Lan mỉm cười, đầu tựa vai anh. Đêm ấy, họ ngủ ngon lành, cơ thể quấn quýt. Sáng mai, nắng len qua rèm, đánh thức niềm vui mới. Họ dậy, tắm chung dưới vòi sen ấm áp, xà phòng trơn tuột trên da thịt. Tay Minh xoa bóp lưng cô, tiếng cười vang vọng.Tình yêu của họ giờ vững chãi hơn, được xây trên sự tin tưởng và trách nhiệm.
Những ngày sau, Lan không còn ám ảnh bởi những từ ngữ đáng sợ. Họ yêu nhau thường xuyên hơn, luôn dùng bao nếu cần, nhưng niềm tin vào kết quả test khiến mọi thứ tự nhiên. Mỗi lần gần gũi, ký ức về đêm mưa ấy ùa về, mang theo vị ngọt ngào của khoái lạc và an toàn.
Một tối, nằm bên anh, Lan thì thầm”Cảm ơn anh vì đã cùng em vượt qua nỗi sợ bệnh tình dục tiếng anh.”Minh ôm chặt cô, môi chạm môi. Họ lại chìm vào vòng tay nhau, da thịt nóng bỏng, nhịp thở hòa quyện. Cuộc sống tình ái của họ giờ là bản giao hưởng hoàn hảo, đầy đam mê và ý thức.
“Cảm ơn anh vì đã cùng em vượt qua nỗi sợ bệnh tình dục tiếng anh.”