Truyện h
truyện sex loạn luân hiếp dâm mẹ dâm nóng bỏng

Đêm Dục Vọng Lab Nano

Đêm khuya khoắt trong phòng thí nghiệm, ánh sáng xanh nhạt từ màn hình máy tính hắt lên khuôn mặt mệt mỏi của tôi. Không khí lạnh lẽo của máy điều hòa hòa quyện với mùi kim loại và hóa chất thoang thoảng, một mùi quen thuộc đến mức gần như trở thành phần của hơi thở tôi. Tôi là Lan, kỹ sư nghiên cứu tại viện vật lý hạt nano, và đêm nay, tôi đang vật lộn vớiappareil de mesure pour les nanoparticules– thiết bị đo lường nanoparticules mà chúng tôi đã mất hàng tháng trời để hoàn thiện. Nó trông như một khối kim loại bóng loáng với những ống kính vi mô và cảm biến laser, nằm im lìm trên bàn thí nghiệm như một báu vật bí ẩn.

Huy, đồng nghiệp của tôi, ngồi đối diện. Anh ấy cao lớn, mái tóc đen rối bù vì những giờ làm việc miệt mài, và đôi mắt sau cặp kính cận luôn ánh lên sự tập trung đầy mê hoặc. Chúng tôi đã làm việc cùng nhau hơn một năm, chia sẻ những đêm thức trắng như thế này, nhưng gần đây, có gì đó thay đổi. Mỗi lần anh ấy cúi sát để kiểm tra dữ liệu, hơi thở ấm áp của anh phả vào cổ tôi, khiến da tôi nổi gai ốc. Tôi cố gắng tập trung vào màn hình, nhưng tim tôi đập nhanh hơn nhịp hum đều đặn của máy bơm chân không.

Sao mình lại thế này? Chỉ là đồng nghiệp thôi mà. Nhưng đôi tay anh ấy… mạnh mẽ, khéo léo khi lắp ráp linh kiện. Mình tưởng tượng chúng chạm vào da mình…

“Lan, em xem dữ liệu này đi,” Huy nói, giọng trầm ấm vang lên giữa sự im lặng của phòng lab. Anh đẩy màn hình xoay về phía tôi, và trong khoảnh khắc ấy, tay anh vô tình chạm nhẹ vào mu bàn tay tôi. Cái chạm ấy như điện giật, lan tỏa một luồng nóng ran từ đầu ngón tay lên cánh tay. Tôi ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt anh – không phải ánh mắt khoa học gia nữa, mà là ánh mắt của một người đàn ông đang khao khát.

Chúng tôi im lặng một lúc, chỉ có tiếng tích tắc của đồng hồ treo tường và nhịp thở dần nặng nề hơn. “Appareil de mesure pour les nanoparticules này sắp hoàn hảo rồi,” anh thì thầm, nhưng giọng anh lạc đi, như thể anh đang nói về thứ gì đó khác hẳn. Tôi mỉm cười, cảm nhận hơi nóng từ cơ thể anh lan sang qua khoảng không chật hẹp giữa chúng tôi. “Ừ, anh Huy. Nhưng em nghĩ… chúng ta cần kiểm tra nó kỹ hơn. Cùng nhau.”

Đó là lúc mọi thứ bắt đầu thay đổi. Chúng tôi di chuyển đến bên thiết bị, cơ thể gần nhau hơn bao giờ hết. Tôi mặc chiếc áo blouse trắng mỏng, bên dưới là chiếc váy ôm sát – lựa chọn không chuyên nghiệp lắm cho lab, nhưng đêm nay tôi đã cố tình thế. Huy đứng sau tôi, hướng dẫn tôi điều chỉnh laser. Tay anh đặt lên vai tôi, nhẹ nhàng nhưng đầy ý tứ, ngón tay cái vuốt ve da tôi qua lớp vải. Mùi nước hoa nam tính của anh – gỗ đàn hương pha lẫn chút bạc hà – xộc vào mũi tôi, khiến đầu óc tôi quay cuồng.

“Em ổn không?” anh hỏi, hơi thở nóng hổi phả vào tai tôi. Tôi quay lại, môi chúng tôi chỉ cách nhau vài phân. “Em… em muốn anh,” tôi thì thầm, không còn kìm nén được nữa. Môi anh tìm đến môi tôi trong một nụ hôn dữ dội, lưỡi anh khám phá miệng tôi với vị ngọt ngào của cà phê đen anh uống lúc tối. Tay tôi luồn vào tóc anh, kéo anh sát hơn, trong khi tay anh siết chặt eo tôi, ép cơ thể chúng tôi dính chặt.

Chúng tôi ngã vào nhau ngay bên bàn thí nghiệm, appareil de mesure pour les nanoparticules chứng kiến tất cả như một nhân chứng thầm lặng. Huy cởi nút áo blouse của tôi, để lộ chiếc áo ngực ren đen tôi mặc bên trong. “Em đẹp quá, Lan,” anh thì thầm, môi anh lướt xuống cổ tôi, cắn nhẹ khiến tôi rên rỉ. Da tôi nóng ran dưới những nụ hôn ướt át của anh, mùi da thịt hòa quyện với mùi hóa chất lab tạo nên một thứ hương vị kỳ lạ, kích thích.

Anh nâng tôi lên bàn, váy tôi tụt lên đùi, để lộ đôi chân thon dài. Tay anh vuốt ve đùi trong của tôi, chậm rãi, tra tấn, khiến tôi ưỡn người van xin. “Anh… đừng dừng lại,” tôi thở hổn hển, tay tôi lần mò nút quần anh, cảm nhận độ cứng của anh qua lớp vải. Anh cởi quần, để lộ thân hình săn chắc, cơ bụng nổi rõ dưới ánh đèn huỳnh quang. Tôi nắm lấy anh, vuốt ve nhẹ nhàng, nghe anh rên lên – âm thanh trầm đục ấy khiến lõi tôi co thắt vì dục vọng.

Mình chưa bao giờ cảm thấy thế này. Như thể mọi tế bào trong cơ thể đang rung động, giống hệt những nanoparticules chúng ta đang đo lường. Huy là cơn bão hoàn hảo.

Huy cúi xuống, môi anh ngậm lấy núm vú tôi qua lớp ren, lưỡi anh xoáy quanh khiến tôi cong người. Tay anh luồn vào quần lót tôi, ngón tay khéo léo tìm đến điểm nhạy cảm nhất, vuốt ve với nhịp điệu chậm rãi rồi tăng tốc. Tôi ướt át đến mức nghe cả tiếng nhóp nhép khi anh ra vào, mùi dục vọng nồng nàn lan tỏa trong không khí. “Em ngọt quá,” anh thì thầm, rút tay ra và đưa ngón tay lên môi tôi. Tôi mút lấy, nếm vị mặn ngọt của chính mình, mắt nhìn thẳng vào mắt anh đầy thèm khát.

Không thể chờ nữa, tôi đẩy anh nằm ngửa trên bàn, trèo lên người anh. Da anh nóng bỏng dưới tay tôi, cơ bắp căng cứng khi tôi cọ xát vào anh. Tôi cởi quần lót, hướng anh vào mình, chậm rãi ngồi xuống. Cảm giác anh lấp đầy tôi khiến tôi hét lên khe khẽ – dày, nóng, hoàn hảo. Tôi bắt đầu nhấp nhô, tay chống lên ngực anh, móng tay cào nhẹ để lại dấu đỏ. Tiếng da thịt va chạm vang vọng trong phòng lab, hòa cùng tiếng rên rỉ của chúng tôi và hum của máy móc.

Huy nắm hông tôi, đẩy hông lên phối hợp, mỗi cú thúc sâu hơn, mạnh hơn. Mồ hôi lấm tấm trên da anh, nhỏ giọt xuống ngực tôi, vị mặn khi tôi liếm lấy. “Lan… em tuyệt vời,” anh gầm gừ, tay anh chuyển lên xoa bóp mông tôi, ngón tay trượt vào khe sau tra tấn thêm. Tôi tăng tốc, cảm giác khoái lạc dâng trào từ bụng dưới, lan tỏa khắp cơ thể như sóng điện từ của thiết bị bên cạnh.

Chúng tôi thay đổi tư thế, anh đặt tôi nằm sấp trên bàn, từ phía sau xâm nhập. Tay anh vòng ra trước, xoa dịu điểm nhạy cảm trong khi thúc mạnh. Mỗi cú va chạm khiến bàn thí nghiệm rung nhẹ, dụng cụ lách cách. Tôi cắn môi để kìm tiếng hét, nhưng khoái cảm quá mãnh liệt – da tôi bỏng rát nơi anh chạm, mùi mồ hôi và dục vọng quyện chặt.

Mình sắp… sắp đến rồi. Anh ấy làm mình tan chảy, từng phân tử một.

“Cùng nhau, Lan,” anh thì thầm, nhịp điệu trở nên điên cuồng. Tôi vỡ òa trước, cơ thể co giật, hét tên anh trong cơn cực khoái kéo dài, ướt át và rung động. Huy theo sau, đổ đầy tôi với tiếng gầm thỏa mãn, tay anh siết chặt như không muốn buông.

Chúng tôi nằm đó, thở hổn hển, cơ thể quấn quýt trên bàn lạnh lẽo. Appareil de mesure pour les nanoparticules vẫn sáng đèn, như mỉm cười với bí mật của chúng tôi. Huy hôn lên vai tôi, nhẹ nhàng. “Em có hối hận không?” anh hỏi, giọng đầy lo lắng.

“Không hề. Đây là đêm tuyệt vời nhất,” tôi đáp, quay lại hôn anh. Chúng tôi dọn dẹp, mặc quần áo, nhưng ánh mắt vẫn đầy hứa hẹn. Khi rời lab lúc bình minh, tay trong tay, tôi biết rằng công việc của chúng tôi – và mối quan hệ này – vừa bước sang trang mới. Những nanoparticules nhỏ bé đã dẫn chúng tôi đến nhau, và giờ đây, dục vọng của chúng tôi sẽ đo lường những giới hạn mới.

Câu chuyện liên quan