Tôi tên Lan, một cô gái văn phòng 28 tuổi ở Sài Gòn, luôn mơ mộng giữa guồng quay công việc ngột ngạt. Mùi cà phê đắng ngắt mỗi sáng, tiếng xe máy ồn ào ngoài cửa sổ, và những deadline chồng chất khiến tôi khao khát một điều gì đó thực tế hơn, gần gũi hơn. Đó là lúc tôi tải app học tiếng Pháp, hy vọng tìm chút lãng mạn kiểu Paris giữa lòng thành phố nhiệt đới này.
Pierre xuất hiện trong buổi chat đầu tiên. Anh chàng người Pháp 32 tuổi, cao ráo với mái tóc nâu rối bù, nụ cười ấm áp qua màn hình. Giọng anh trầm ấm, phát âm từng từ như thì thầm vào tai.Anh ấy trông thậtavoir les pieds sur terre english, tôi nghĩ thầm, dù chưa hiểu hết cụm từ đó. Chúng tôi chat hàng ngày, từ bài học cơ bản đến những câu chuyện đời thường. Anh kể về cuộc sống ở Việt Nam sau hai năm làm việc tại đây, thích phở hơn escargot, và ghét tắc đường y như tôi.
Buổi học đầu tiên trực tiếp diễn ra ở quán cà phê ven sông Sài Gòn. Mùi hoa sữa thoang thoảng lẫn với hương gió sông, nắng chiều dịu nhẹ chiếu qua tán lá. Pierre ngồi đối diện, tay cầm cuốn sổ tay nhỏ, chỉ tôi cách phát âmbonjour. Đôi mắt xanh của anh nhìn sâu, khiến tim tôi đập nhanh hơn. "Em mơ mộng quá, Lan," anh cười, chạm nhẹ tay tôi. "Cần học cáchavoir les pieds sur terre, nghĩa là giữ đôi chân trên mặt đất, thực tế một chút." Tôi gõ nhanh vào điện thoại:avoir les pieds sur terre english– "to be down-to-earth". Ồ, anh ấy chính xác là vậy, vững chãi giữa cơn bão cảm xúc của tôi.
Tôi muốn anh ấy chạm vào tôi nhiều hơn, cảm nhận sựgroundedấy lan tỏa qua da thịt.
Những buổi học sau, căng thẳng dần tích tụ. Chúng tôi gặp nhau thường xuyên hơn, từ quán cà phê đến căn hộ nhỏ của anh ở quận 7. Pierre nấu món bò bít tết kiểu Pháp, mùi thịt nướng thơm lừng quyện với rượu vang đỏ. Chúng tôi cười đùa, anh sửa phát âm cho tôi, tay anh vô tình lướt qua vai tôi, gửi những cơn rùng mình điện giật. Tôi kể về giấc mơ du lịch châu Âu, anh thì nhắc nhở: "Avoir les pieds sur terre englishnghĩa là tận hưởng hiện tại, như thế này." Anh kéo tôi lại gần, hơi thở ấm áp phả vào cổ tôi.
Một tối mưa rơi lộp độp ngoài cửa sổ, không khí ẩm ướt mang theo mùi đất trời Sài Gòn. Chúng tôi ngồi trên thảm trải sàn, tôi đang vật lộn với động từ bất quy tắc. Chân tôi mỏi nhừ sau ngày dài mang giày cao gót. Pierre nhận ra, mỉm cười: "Để anh giúp em thư giãn.Avoir les pieds sur terrebắt đầu từ đôi chân." Anh quỳ xuống, nhẹ nhàng cởi đôi tất của tôi. Làn da chân tôi trắng mịn tiếp xúc với không khí mát lạnh, rồi với bàn tay anh – thô ráp, ấm áp từ những ngày làm việc ngoài trời.
Cảm giác đầu tiên là ngạc nhiên xen lẫn khoái lạc. Ngón tay anh xoa bóp lòng bàn chân tôi, ấn mạnh vào huyệt đạo, tiếng xương kêu răng rắc nhẹ nhàng. Mùi dầu massage lavender lan tỏa, dịu dàng xua tan mệt mỏi. "Thả lỏng đi, Lan," anh thì thầm, giọng trầm như nhung. Tôi ngả người ra sau, mắt nhắm nghiền, nghe tiếng mưa rơi đều đặn hòa quyện với nhịp thở dồn dập của chính mình. Mỗi cú ấn của anh gửi sóng khoái cảm lan lên đùi, rồi đến nơi sâu thẳm nhất.Anh đang giữ tôi trên mặt đất, nhưng sao tôi lại muốn bay bổng?
Tension leo thang khi tay anh trượt lên bắp chân tôi, vuốt ve da thịt mịn màng. Tôi mở mắt, bắt gặp ánh nhìn cháy bỏng của anh. "Pierre..." tôi thì thào, kéo anh lại gần. Môi chúng tôi chạm nhau lần đầu, ngọt ngào như mật ong, lưỡi anh khám phá miệng tôi với vị rượu vang còn đọng lại. Nụ hôn sâu dần, tay anh luồn vào áo tôi, chạm vào làn da nóng bỏng. Tôi cởi nút áo anh, cảm nhận cơ ngực săn chắc dưới đầu ngón tay, mùi mồ hôi nam tính quyện với nước hoa gỗ khiến tôi choáng ngợp.
Tôi cần anh, cần sự thực tế này để không lạc lối trong giấc mơ.
Chúng tôi ngã xuống thảm, cơ thể quấn quýt. Pierre hôn dọc cổ tôi, xuống ngực, núm vú tôi cứng lại dưới lưỡi anh, mỗi liếm mang theo cơn rùng mình ngọt ngào. Tay tôi vuốt ve lưng anh, móng tay cào nhẹ để lại dấu đỏ mờ. Anh cởi quần tôi, ngón tay khéo léo tìm đến nơi ẩm ướt nhất, vuốt ve chậm rãi khiến tôi cong người rên rỉ. Tiếng rên của tôi hòa với tiếng mưa, âm thanh da thịt va chạm ướt át vang vọng. "Em đẹp quá, Lan," anh thì thầm, ngón tay tiến sâu hơn, cong móc chạm điểm nhạy cảm khiến tôi run rẩy.
Tôi đẩy anh nằm ngửa, muốn trao lại. Miệng tôi lướt xuống bụng anh, nếm vị mặn của da thịt, rồi bao lấy dương vật anh – cứng rắn, nóng bỏng, mạch đập dưới lưỡi tôi. Anh rên lên, tay vuốt tóc tôi, hông anh nhấp nhô theo nhịp. Mùi arousal nồng nàn bao trùm, khiến đầu óc tôi quay cuồng. Chúng tôi luân phiên trao nhau khoái lạc, mồ hôi nhễ nhại, hơi thở dồn dập như sóng vỗ.
Cuối cùng, anh đặt tôi nằm dưới, chân tôi quấn quanh hông anh. Anh tiến vào chậm rãi, lấp đầy tôi hoàn hảo, mỗi cú đẩy mang theo tiếng da thịt vỗ nhẹ, ướt át. Tôi cào cấu lưng anh, móng tay in sâu, cảm nhận anh sâu hơn, mạnh mẽ hơn. Nhịp điệu tăng dần, từ chậm rãi đến cuồng nhiệt, tiếng rên của chúng tôi hòa quyện. "Pierre... nhanh hơn!" tôi van xin, và anh đáp lời, đẩy tôi đến bờ vực. Cao trào ập đến như cơn lũ, cơ thể tôi co giật, siết chặt anh, khoái cảm lan tỏa từ bụng dưới ra từng đầu ngón tay chân. Anh theo sau, rên lớn, ấm nóng tràn ngập bên trong tôi.
Chúng tôi nằm đó, thở hổn hển, mưa vẫn rơi ngoài cửa sổ. Pierre kéo tôi vào lòng, hôn nhẹ lên trán. Mùi cơ thể chúng tôi hòa quyện, mồ hôi khô dần trên da. "Giờ em hiểuavoir les pieds sur terre englishchưa?" anh cười khẽ. Tôi gật đầu, tay vuốt ve bàn chân anh. Sự cố định này, đam mê thực tế này, chính là những gì tôi cần.
Sáng hôm sau, nắng len qua rèm, tôi thức dậy bên anh. Cuộc sống vẫn bộn bề, nhưng giờ tôi có đôi chân vững vàng trên mặt đất – nhờ anh, nhờ những khoảnh khắc ấy. Chúng tôi tiếp tục học tiếng Pháp, nhưng giờ bài học mang vị ngọt ngào của tình yêu.Avoir les pieds sur terre english: down-to-earth, và đam mê đích thực chính là ở đây, trong vòng tay nhau.