Tôi ngồi co ro trong góc quán cà phê quen thuộc, ánh nắng chiều len qua khe cửa sổ chiếu lên tách latte nóng hổi, mùi cà phê rang xay quyện lẫn hương sữa ngọt ngào lan tỏa. Tay tôi run run cầm thìa khuấy, nhưng đầu óc lại lạc về quá khứ đen tối.Bị ảnh hưởng tâm lý vì hiếp dâm, cụm từ ấy cứ ám ảnh tôi mỗi đêm. Không phải vết thương thể xác, mà là nỗi sợ hãi vô hình bám riết lấy tâm hồn, khiến tôi xa lánh mọi tiếp xúc thân mật. Đã hai năm kể từ sự cố ấy, nhưng mỗi khi đàn ông lại gần, tim tôi lại đập thình thịch như muốn vỡ tung.
Hôm nay, quán đông hơn thường lệ. Tiếng cười nói rộn ràng, tiếng thìa chạm ly leng keng, và mùi bánh mì nướng thơm lừng. Bất chợt, một giọng nam trầm ấm vang lên bên cạnh: "Chào Lan, em ngồi đây một mình à?". Đó là Minh, đồng nghiệp ở công ty, chàng trai cao ráo với nụ cười ấm áp luôn khiến tôi bối rối. Anh mặc áo sơ mi trắng ôm sát thân hình săn chắc, mùi nước hoa gỗ thoang thoảng xộc vào mũi tôi, gợi lên cảm giác an toàn lạ lùng.
"Ừ, anh ngồi đi," tôi đáp, cố giữ giọng bình tĩnh. Chúng tôi trò chuyện vu vơ về công việc, về những dự án đang dang dở. Ánh mắt anh nhìn tôi dịu dàng, không chút dò xét hay ham muốn thô thiển. Lần đầu tiên sau bao lâu, tôi cảm thấy cơ thể mình thư giãn, vai không còn căng cứng. Minh kể về sở thích leo núi, đôi tay anh vẫy theo nhịp, những ngón tay dài thon gọn khiến tôi tưởng tượng chúng vuốt ve da thịt. Tôi đỏ mặt, vội cúi đầu nhấp ngụm cà phê đắng ngắt.
Sao mình lại nghĩ đến chuyện ấy? Bị ảnh hưởng tâm lý vì hiếp dâm, mình không thể để ai chạm vào nữa. Nhưng anh ấy khác biệt...
Act 1 kết thúc khi Minh rủ tôi đi dạo công viên vào cuối tuần. Tôi do dự, nhưng sự chân thành trong mắt anh khiến tôi gật đầu. Tim tôi đập nhanh, không phải vì sợ, mà vì một nỗi khao khát bị chôn vùi từ lâu.
Cuối tuần đến nhanh như cơn gió. Công viên rợp bóng cây xanh, gió heo may mang theo mùi lá mục và hoa sữa nồng nàn. Chúng tôi bước song song trên lối đi lát sỏi, tiếng sỏi lạo xạo dưới chân hòa quyện với tiếng chim hót líu lo. Minh cầm tay tôi nhẹ nhàng, da anh ấm áp, hơi thô ráp từ những lần leo núi, khiến mạch đập ở cổ tay tôi rung động. "Em ổn chứ?" anh hỏi, giọng lo lắng. Tôi gật đầu, siết chặt tay anh hơn. Lần đầu tiên, sự đụng chạm không mang theo nỗi đau cũ.
Chúng tôi ngồi bên hồ, anh kể về tuổi thơ, về những mất mát khiến anh mạnh mẽ hơn. Tôi lắng nghe, nước mắt lăn dài. Rồi tôi thì thầm: "Bị ảnh hưởng tâm lý vì hiếp dâm, em sợ lắm anh ạ. Em sợ không thể yêu ai nữa." Minh ôm tôi vào lòng, không mạnh bạo, chỉ là vòng tay vững chãi, mùi mồ hôi nhè nhẹ lẫn nước hoa khiến tôi chìm đắm. "Anh sẽ chờ, đến khi em sẵn sàng," anh nói. Nụ hôn đầu tiên đến tự nhiên, môi anh mềm mại, vị cà phê còn đọng lại, lưỡi anh khẽ chạm khẽ liếm, gửi cơn rùng mình khoái lạc dọc sống lưng tôi.
Những buổi hẹn sau đó, căng thẳng dần tan biến. Chúng tôi đi ăn tối ở nhà hàng ven sông, tiếng sóng vỗ rì rào, ánh nến lung linh phản chiếu trên mặt nước đen ngòm. Tay anh vuốt ve mu bàn tay tôi dưới bàn, ngón cái xoa nhẹ, khiến da tôi nổi gai ốc. Về đến cửa nhà tôi, anh hôn tôi cuồng nhiệt hơn, lưỡi quấn quýt, hơi thở nóng bỏng phả vào da thịt. Tôi kéo anh vào, tim đập loạn nhịp, nhưng là nhịp của ham muốn, không phải sợ hãi.
Mình muốn anh. Muốn cảm nhận anh bên trong, xóa nhòa mọi bóng tối.
Trong phòng ngủ, ánh đèn vàng dịu nhẹ chiếu lên ga giường trắng muốt. Minh cởi áo tôi chậm rãi, từng nút áo bung ra lộ ra làn da trắng ngần, núm vú săn lại dưới không khí se lạnh. Anh ngắm nhìn, mắt đầy ngưỡng mộ: "Em đẹp quá, Lan." Môi anh lướt từ cổ xuống ngực, ngậm lấy núm vú mút nhẹ, lưỡi xoáy tròn khiến tôi rên rỉ, tay bấu chặt vai anh. Mùi da anh mặn mòi, hòa quyện với mùi ẩm ướt từ giữa hai chân tôi.
Anh quỳ xuống, tay vuốt ve đùi trong, ngón tay khẽ tách môi âm đạo ướt át. "Em ướt rồi này," anh thì thầm, hơi thở nóng hổi thổi vào lông mu khiến tôi cong người. Lưỡi anh liếm dọc khe, vị mặn ngọt của dịch tiết tôi lan trên đầu lưỡi anh, anh mút mạnh hột le khiến tôi hét lên khoái lạc. Tay tôi luồn vào tóc anh, kéo sát hơn, hông uốn éo theo nhịp liếm nuốt. Cơn sóng đầu tiên dâng trào, tôi co giật, nước mắt hạnh phúc lăn dài.
Minh đứng dậy, cởi quần, dương vật anh dựng đứng, đầu khấc bóng loáng chất nhờn. Tôi quỳ xuống, tay cầm lấy, da thịt nóng bỏng giật giật trong lòng bàn tay. Mùi đàn ông nồng nàn xộc vào mũi, tôi há miệng ngậm lấy, lưỡi quấn quanh thân, mút mạnh từ gốc đến ngọn. Anh rên rỉ, tay vuốt tóc tôi: "Lan... tuyệt vời quá." Tôi nuốt sâu hơn, nước miếng chảy dài, vị mặn của anh khiến tôi hưng phấn.
Anh bế tôi lên giường, nằm ngửa, tôi ngồi lên trên. Dương vật anh chạm vào cửa mình, tôi từ từ ngồi xuống, cảm nhận từng phân da thịt căng mở âm đạo, đầy đặn đến tận tử cung. "Ahhh... anh ơi," tôi rên, bắt đầu nhấp, tiếng da thịt vỗ vào nhau bộp bộp vang vọng. Tay anh bóp vú tôi, nhéo núm, hông anh đẩy ngược lên phối hợp. Mồ hôi túa ra, mùi mồ hôi hòa quyện, da trơn tuột cọ xát.
Căng thẳng dâng cao, tôi cưỡi nhanh hơn, âm đạo co thắt siết chặt anh. "Em sắp... đến rồi," tôi thở hổn hển. Anh ngồi dậy, ôm chặt tôi, hôn ngấu nghiến trong khi thúc mạnh. Cao trào ập đến, tôi hét lớn, cơ thể rung bần bật, dịch tiết tuôn xối xả ướt đẫm đùi anh. Anh theo sau, bắn tinh nóng hổi vào sâu bên trong, tiếng gầm gừ thỏa mãn vang lên.
Chúng tôi nằm ôm nhau, hơi thở dần đều, mồ hôi nguội lạnh trên da. Minh vuốt ve lưng tôi, thì thầm: "Anh yêu em." Tôi mỉm cười, lần đầu cảm thấy toàn vẹn.
Bị ảnh hưởng tâm lý vì hiếp dâm không còn là gánh nặng nữa. Anh đã chữa lành tôi, bằng tình yêu và sự đồng thuận tuyệt đối.
Sáng hôm sau, nắng mai chiếu qua rèm, mùi cà phê từ bếp lan tỏa. Chúng tôi ăn sáng, tay trong tay, tương lai sáng ngời. Nỗi đau xưa giờ chỉ là bóng mờ, nhường chỗ cho niềm vui trọn vẹn.